Căn phòng

Truyện kinh dị không nên đọc đêm khuya.

Căn phòng vốn nhỏ, bên trong mờ mờ. Nó nằm đó trước giờ, bọn học trò đi ngang ít dám nhìn vào.

Cửa sổ khép hờ. Thỉnh thoảng đu đưa, tưởng sắp mở rồi lại thôi.

Phòng vắng, không có người, không một ai.

Bên trong có gì đó khác khác, im ắng, nghẽn lại, tịnh không tiếng động.

Mà hình như vẫn có tiếng gì đó thì phải.

Tiếng thở. Có tiếng thở.

Vẫn là người đàn ông đó. Người đàn ông từ từ, từ từ, bước từng bước về phía cửa. Tiếng thở nghe nặng, khàn.

Gió vẫn thổi qua, nhưng tự nhiên thấy lạnh.

Người đàn ông bất chợt giơ tay, đè chặt gì đó chỗ cánh cửa. Một tiếng hú vang lên, nghe sởn gai ốc.

Âm thanh đó cứ lớn dần, lớn dần, trải dài, xuyên qua khoảng trời âm u.

Kim ngắn đồng hồ nhích dần về số 7, kim dài điểm ngay tâm số 9. Một số người hoảng hốt chạy.

Tiếng chuông reng. 6h45, chuẩn bị chào cờ.

Hôm nay ngày 1.3, tất cả đi học lại.

FacebookMessenger

Leave a Reply