SEA Games 2019

Ra đường mua đồ, mình nghe người ta nói mấy chục năm rồi chưa có huy chương.

Ai từng theo dõi sát đội tuyển đều biết, có những trận thua phải chấp nhận, và có những trận thua đầy tiếc nuối, xót xa, bất ngờ và tức giận.

– AFF Tiger Cup 1998, lần đầu làm host, lần đầu giã Thái 3 nho tâm phục khẩu phục (Thái vắng Kiatisak). Hừng hực bước vào chung kết, nghĩ rằng không còn ai cản đường nữa.

Phút 65 Sasikuma đưa lưng ghi bàn. Thua 0-1 không thể nhảm hơn. Thế hệ vàng mãi mãi không có vàng.

– AFF Cup 2000, có bộ mặt trái ngược giải trước đó. Tuyển VN bắt đầu già cỗi. Người ta phát hiện tài năng Vũ Công Tuyền lúc anh này đã… 35 tuổi.

Hậu quả tại bán kết, chắc không ai quên được cái tên Gendut Doni Christiawan. Quái kiệt này hành VN đến phát tội, kết liễu Việt bằng trái cuối, 3-2, đồng thời xóa luôn dớp kị rơ VN cho Indo.

Họa vô đơn chí, trận tranh hạng 3 với Mã Lai, thua tiếp 3 bàn trắng dù vòng bảng hòa 0 đều, góp phần xóa tiếp luôn nỗi sợ VN của người Mã. (Mã lúc này có cầu thủ tên Suparman!!! người ghi bàn cuối.)

– SEA Games 2003, lần đầu tiên có cái gọi là sân Mỹ Đình. Khán giả chứng kiến cặp song sát Văn Quyến – Phan Thanh Bình. Mở màn cảnh cáo Thái 1-1.

Tưởng sắp hốt vàng trên sân nhà rồi, thì chung kết gặp lại thua 1-2. Hóa ra Thái giấu hàng tiền đạo Sarayuth Chaikamdee trận đầu. Anh này ra sân từ trận 2 và ghi liền 9 bàn không chừa game nào. VN trở lại đúng đẳng cấp của mình, dưới Thái.

– AFF Cup 2004, tuyển quốc gia thua Indo 3 bàn trắng ngay tại Mỹ Đình. Bạn không thể hiểu khán giả đau cỡ nào khi xem trận đấu đó đâu.

Bạc nhược và đớn hèn, trong khi chỉ mới 2 tháng trước đó, Hàn Quốc xách toàn bộ đội hình ưu tú nhất sang đá World Cup với VN và thắng ngược nhờ tình huống cố định.

– SEA Games 2005. Người ta lại mơ vàng.

Năm 2003 thua chung kết mà fan vẫn đi bão. Fan giơ bảng, Thái Lan hãy đợi đó. Bởi fan tin.

Không phụ tấm thịnh tình của các fan, team Văn Quyến ôm sọt 3 trái trận chung kết. Lại Thailand. Không lâu sau đó nửa đội lên vành móng ngựa. Bacolod vết nhơ muôn đời.

– SEA Games 2009, 1 năm sau chức vô địch AFF 2008, người ta chờ ông Calisto lấy gold như cách người ta chờ ông Park hiện nay.

Vòng bảng, VN tẩn Mã 3-1 trong trận đấu mà cả 4 bàn đều do phía VN ghi.

Final match, Mã tuổi ruồi. Không sao, đã có Mai Xuân Hợp, thấy đội bạn tội quá nên mần trái own goal, tặng vàng cho bạn. Đắng nghét.

– AFF Cup 2010, 2 năm sau chức vô địch 2008, ông Tô và các học trò muốn lấy lại thể diện.

Easy, thua Phi 2 trái ngay Mỹ Đình. Dầu vậy vẫn đầu bảng để vào bán kết.

Bi kịch thật sự là ở đây, goal keeper Tấn Trường bóp team, lượt đi thua Malay 2 nho, lượt về không ghi nổi bàn nào ở Mỹ Đình. Đắng.

Đầu năm 2011, ông Tô từ chức.

– AFF Cup 2012, vòng bảng lại thua Phi 1 nho. Tiếp đó ngày đẹp trời 01.12.2012 thua Thái 1-3, tới phiên Gia Từ đá phản. Trự này sau dính scandal bán độ.

– AFF Cup 2014, lượt đi bán kết thắng Malay 2-1 ngay trên sân đối phương.

Trở về sân nhà Mỹ Đình, người ta lại háo hức chờ một trận thắng như đúng rồi.

Kết quả thua ngược 2-4 bạc nhược và tức tưởi. Vậy mà sau đó VN lại đoạt giải phong cách???!!!

– SEA Games 2017, xách vali về nước trước khi giải đấu diễn ra bán kết. Chấm dứt cái gọi là niềm tin trong lòng người hâm mộ.

Từ lúc quay lại chơi Games Biển 1991 tới nay, vàng là thứ xa xỉ.

– SEA Games 2019, người ta lại tin và hi vọng.

FacebookMessenger

Leave a Reply