Năm xưa, Lưu Bị dẫn quân đi chiếm Ba Thục, đem theo Bàng Thống và để Gia Cát Lượng ở lại Kinh Châu. Chẳng may Thống sa vào ổ phục kích của Thục, headshot tử nạn. Thiếu tiền vệ tổ chức, Bị nhắn zalo kêu Lượng bay ra Thục gấp. Trước khi xách balo lên và đi, Lượng trao ấn cho Quan Vũ giữ nhà theo ý Lưu Bị.

Trong cuộc họp giao ban đầu tuần, Lượng dặn Vũ:

– Phải giữ Kinh Châu bằng mọi giá. Đừng làm anh Bị mặt như cái bị.

– OK – Vũ đáp.

Chưa yên tâm, Lượng hỏi:

– Nếu Tào Tháo tới, chú làm gì?

– Bem nó chứ làm gì.

– Nếu Tào Tháo ft Tôn Quyền tấn công 2 cánh, chú làm gì?

– Chia quân ra bem. Hỏi nhảm.

– Con lạy ba. Đánh vậy bỏ mie rồi.

– Chứ làm sao?

– Để mị nói cho mà nghe: Bắc cự Tào Tháo, Đông hòa Tôn Quyền. Chị hiểu chưa?

– Uhm.

– Ừ cho có à. Đọc to lại slogan nào.

Vũ miễn cưỡng mở miệng dù hơi quê với anh em.

Bi kịch bắt đầu từ đây.

Vũ làm hậu vệ ngồi nhà nhìn đồng đội liên tục ghi bàn thì nóng hết cả mặt. Ngứa chân ngứa tay, Vũ bỏ gôn lại cho thủ môn, lên công luôn Tào team.

Lợi dụng Kinh Châu sơ hở, sau nhiều lần bị Vũ sỉ nhục, Đông Ngô đột kích chiếm thành. Chưa dừng ở đó, Lã Mông tổ chức úp sọt Quan Vũ. Chuyện gì đến cũng phải đến, Đệ nhất Ngũ hổ tướng cuối cùng phải về trời.

Lưu Bị tổn thất nghiêm trọng, mất đất, mất hai vị trí trong đội hình dream team. Cục diện thay đổi. Tất cả chỉ vì Quan Vũ không thuộc bài.

Kể từ đó, để buộc học sinh nhớ bài, thầy cô thường bắt họ chép phạt. Chép phạt cũng hơi tiêu cực, nhưng có thể giúp người ta không bị mất đi những thứ quan trọng trong đời.


Ảnh đại diện được cắt từ phim.

FacebookMessenger

Leave a Reply