Người bất tử (2018)

Mình thật sự không biết nói sao.

Vẫn như mọi khi, giữa đêm khuya vắng, tiếng gió, tiếng tru, tiếng ru, tiếng hát của ai đó.

Vẫn tiếng cửa kêu kẽo kẹt, cót két đến gai người, tiếng bước chân cộp, cộp, từ từ, từ từ, kéo vào tận chân giường.

Vẫn có gì đó đằng sau cánh cửa ấy.

Rồi rầm một cái, cửa đập, bàn ghế đổ ngã cả.

Cổ bị nhập hồn, nói giọng của người khác, u uất, gay gắt, đòi trả thù.

Một cái vòng luẩn quẩn không sao thoát ra khỏi.

Một phim mới của Victor Vũ.

Vẫn như nhiều phim trước của ảnh, cảnh nước mình đẹp kinh hồn, không bàn phím nào tả nổi. Bối cảnh thời xưa tinh tế, gợi tò mò, ước chi có cỗ máy thời gian để mình đặt chân tới đó.

Vẫn những bất ngờ, đôi lúc khá xoắn, đôi khi vô lí.

Vẫn là hụt hẫng vào cuối phim, thiếu trọn vẹn, diễn nôm là kì kì, sai sai.

Kịch bản lạ, tâm linh có, hành động có, kinh dị có. Mỗi chi tiết khó hiểu đều được giải thích sau đó ít phút.

Ông thầy đi học ở Tây Vực hóa trang như Dumbledore. Chẳng hiểu sao đã đi học tà thuật lại không học luôn chiêu gì để tự vệ.

Gái xưa đẹp mặn mà. Trai toàn dân Tây học, ăn mặc chuẩn soái ca.

Nam chính hóa thành Wolverine, bất tử nhưng đau đớn quằn quại.

Mình thật sự không biết nói gì. Vẫn chưa hiểu được phim muốn nói gì.


Ảnh đại diện được lấy từ vov.vn

FacebookMessenger

Leave a Reply