chung kết Champion League 2014 – Real Madrid

Đêm qua đội bóng con cưng đá chung kết, lại diễn ra ngay mốc lịch sử mới, mà mình ngủ quên. Thiệt ra là dậy không nổi.

Ấy vậy mà lúc đang phê, bỗng dưng nghe “cái bọn” nào ở đâu rú lên làm giật mình mở mắt. Xong nghĩ thôi kệ, họ làm việc họ ta làm việc mình, ngủ tiếp.

Đang tập trung ngủ, thì tự nhiên lại nghe “á” lên một tràng nữa. Quê rồi nha! Mà công nhận có vẻ họ tụ tập xem đông lắm mới đồng thanh la to thế.

Mình nhắm mắt tiếp tục phân vân nên thế nào, thì lại “ố” lên phát nữa, lật đật trở dậy mở cái tivi XỊN nhà mình ra coi. Quá hớp, ngay đúng lúc trọng tài mệt quá nên thổi còi cho 2 phe tạm nghỉ. Truyền hình quay lại pha lao lên đầy ham (nhưng quá) hố của thánh Casi, thua lãng nhách, rồi pha thiết đầu công trái phá của anh bạn thân Ramos của thánh, hồi sinh.

Thường những lúc xem đá banh ban đêm, não nó không xử lí kịp hình ảnh đập vào mắt, nên thấy 2 đội đá y như điện, cảm tưởng giống đang chơi PES ấy. Hết Mắt Xanh Lơ (Marcelo) rồi Dì Maria (Di Maria) liên tục bấm cần phải R1 dốc bóng bên cánh trái, quyết giết cón.

Atletico phê như con dê rồi, dàn ngang hai hàng tiền vệ và hậu vệ để ngăn Real chơi tuyệt chiêu đi bóng xe ủi và lừa bóng con lăng quăng. Mình coi mà hồi hộp muốn chết (nói vậy thôi chứ ngu gì chết).

Đang lúc lo thì Real đoạt bóng phản công, phía dưới Atletico mỏng te, 3 vs 5. Bụng nghĩ thầm xong phim rồi. Hóa ra xong thật, Dì Maria độc diễn qua 3 em xong bum đại một phát, thủ môn đỡ một cái “bặc”, bóng bật lên cao, Gã Bánh Bèo (Gareth Bale) me sẵn bên kia lao vô hốt cú chót, kí tên mình vô lịch sử.

Real năm xưa có Roberto Cá Lóc (Carlos), nay lại có Mắt Xanh Lơ đá cùng vị trí, tuy không bằng nhưng cũng kịp làm một nháy đặt dấu chấm hết. Quá khứ và hiện tại có nhiều nét giống nhau, nghĩ cũng thú vị.

Thánh Cá Xì Dách (Casillas) thì bao hay (và cả bao hên luôn) từ 2008 tới giờ, ẵm bao nhiêu là danh hiệu từ cấp câu lạc bộ cho tới đội tuyển. Chẳng bỏ công cho mình mộ bấy lâu. Qua Brazil hè này mà bưng cúp nữa thì đúng đời này kiếp này mấy ai bằng thánh.

Nghĩ tới World Cup, thi đấu sát vậy thì vô giải nghi lại cà đụi cho coi. Chưa kể 2 đội Tây Ban Nha, thậm chí cùng hộ khẩu ở thủ đô Madrid, sao không ở nhà đá, lại kéo nhau qua thủ đô Lisbon láng giềng đá mần chi cho mệt vậy hè

Mình đề nghị thêm là lần sau mà đá thì đá buổi chiều, để tối cầu thủ còn ngủ, chứ ai đời 1h khuya xách banh ra sân chi nó vọp bẻ

Trong ảnh: Cá Xì Dách bỏ nhỏ với Mắt Xanh Lơ: “Sắp tới đừng tưởng sân nhà là ngon nha chú em. Anh mày tính hết rồi. Keke.”

FacebookMessenger

Leave a Reply